Ánh sáng tình yêu

by / Thứ Hai, 13 Tháng Sáu 2016 / Published in NGHỆ THUẬT SỐNG, TÌNH YÊU

Tất cả hành khách trên chuyến xe buýt hôm ấy đều dành ánh nhìn ái ngại và đầy thương cảm cho vị khách vừa bước lên xe – một phụ nữ còn rất trẻ và duyên dáng nhưng bất hạnh với đôi mắt mù lòa. Nắm chặt chiếc gậy trong tay, cô cẩn thận dò từng bước đi. Vừa trả tiền, cô vừa lần tìm vị trí chiếc ghế trống mà người tài xế đã hướng dẫn trước đó. Cô ngồi xuống, đặt chiếc cặp da trên đùi và để chiếc gậy tựa vào chân mình.

Đã một năm trôi qua từ khi Susan – cô gái ấy – trở nên mù lòa chỉ vì những chẩn đoán sai của các bác sĩ. Được ngắm nhìn cuộc sống, thiên nhiên, và những người yêu quý quanh ta là diễm phúc lớn lao của mọi người, nhưng giờ đây Susan bị cướp đi niềm hạnh phúc ấy và đột ngột bị ném vào một thế giới mà ở đấy bóng tối, nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng tranh nhau ngự trị. Số phận đã biến cô từ một phụ nữ độc lập, mạnh mẽ thành một gánh nặng làm oằn đôi vai những người chung quanh. Dù có khóc cạn nước mắt, nguyền rủa số phận suốt ngày đêm hay cầu nguyện mỗi ngày thì Susan vẫn phải chấp nhận một sự thật đau lòng là cô sẽ mãi mãi sống trong tăm tối. Mỗi ngày của cô là một cuộc đấu tranh trong tuyệt vọng để vượt qua nỗi đau mù lòa. Giờ đây, cô biết quãng đời còn lại của mình chỉ có thể bám víu vào Mark – người chồng luôn cận kề bên cô.

Mark là một sĩ quan không quân mẫu mực, là một người đàn ông có tình yêu chung thủy và mãnh liệt, anh yêu Susan còn hơn cả bản thân mình. Thời gian đầu khi Susan bị mù, anh đã đau đớn biết bao khi phải chứng kiến vợ mình khổ đau, tuyệt vọng. Tình yêu luôn thôi thúc anh bằng mọi cách phải giúp người vợ yêu quý của mình giành lại sức mạnh và sự tự tin vốn có để cô trở lại với chính mình, là người phụ nữ độc lập và bản lĩnh như xưa. Dù được tôi luyện trong môi trường quân đội, nhưng Mark nhận thức rõ rằng anh sắp phải đối mặt với một trận chiến khó khăn nhất trong đời mình.

Mỗi ngày Mark luôn kề cận Susan, lắng nghe cô tâm sự, chia sẻ cùng cô những điều anh đã trải qua trong ngày. Anh luôn hỏi ý kiến cô trước khi quyết định bất cứ một điều gì, dù rất nhỏ. Susan cảm thấy khá an toàn trong chiếc vỏ bọc do chồng mình tạo ra, cô muốn lúc nào cũng có anh bên cạnh. Nhưng hơn ai hết, Mark muốn rằng Susan nên đi làm trở lại, anh muốn cô tiếp tục cuộc sống như trước kia, muốn cô tiếp tục hòa mình vào thế giới muôn màu vốn thuộc về cô, muốn cô tự tin và mạnh mẽ như chính cô từng có. Thuyết phục được Susan quả là chặng đường gian nan đối với Mark, nhưng sau cùng, cô cũng sẵn sàng đi làm trở lại. Cô muốn làm vui lòng Mark và cũng muốn bản thân mình được an ủi bởi cảm giác mình vẫn còn có ích. Thế nhưng cô sẽ đi làm bằng cách nào? Lúc trước, Susan vẫn thường đi làm bằng xe buýt. Vậy mà giờ đây, điều đơn giản và rất đỗi bình thường ấy lại trở nên khó khăn gấp vạn lần khi Susan hình dung việc mình phải một mình đi giữa thành phố nhộn nhịp. Biết được nỗi lo của vợ, Mark quyết định chở Susan đi làm mỗi ngày dù nơi họ làm việc ở hai hướng ngược nhau. Thoạt đầu, Susan cảm thấy rất thoải mái và vui sướng khi được chồng đưa đi làm mỗi ngày, còn Mark thì hạnh phúc bội phần vì anh có thể bảo vệ và chăm sóc cho cô. Tuy nhiên, Mark nhanh chóng nhận ra rằng đấy không phải là giải pháp tốt. Cái anh muốn không chỉ là Susan được bảo vệ mà cô ấy phải tự mình xoay xở được trong nhiều tình huống khác. Rất khó khăn, nhưng anh vẫn quyết định rằng Susan sẽ phải tự đón xe buýt đi làm. Là một người chồng hết mực yêu thương vợ nên chỉ cần nghĩ đến việc sắp phải đề cập vấn đề ấy với Susan, Mark đã cảm thấy vô cùng bối rối và trăn trở vì hiện Susan vẫn còn rất yếu ớt, hay cáu gắt và rất dễ bị tổn thương. Rồi cô ấy sẽ phản ứng thế nào đây?

Quả đúng như những gì Mark đã lo ngại, Susan thật sự hoảng hốt khi biết Mark muốn cô tự đón xe buýt đi làm. Bóng đêm trong cuộc sống của Susan đã lấy đi sự tự tin và bản lĩnh mà cô đã từng sở hữu. Cô không dám nghĩ rằng mình lại phải tự đến sở làm bằng xe buýt trong tình cảnh như thế. Mark vừa nói ý định của mình, Susan đã thảng thốt: “Em bị mù mà! Anh đang ruồng bỏ em đấy ư?”.

Tim Mark như vỡ tan thành từng mảnh khi nghe những lời cay đắng ấy, nhưng hơn bao giờ hết, anh biết mình cần phải làm gì. Anh hứa với Susan rằng mỗi sáng đi làm và mỗi chiều khi tan sở, anh sẽ đi xe buýt cùng cô, sẽ luôn bên cạnh cô như bao năm qua. Anh sẽ đi cùng Susan cho đến khi cô quen với việc đón xe mà không có anh bên cạnh.

Suốt hai tuần liền, Mark chỉ cho Susan cách vận dụng các giác quan như thính giác, xúc giác và cả cảm giác để xác định xem mình đang ở đâu và để định hướng đi. Anh giúp cô kết bạn với những tài xế xe buýt – những người có thể để ý trông nom cô giúp anh – và nhờ họ dành sẵn ghế trên xe cho cô. Ngay cả khi có anh bên cạnh, thỉnh thoảng cô vẫn bị vấp khi xuống xe buýt hoặc làm rơi chiếc cặp đựng đầy giấy tờ. Nhưng anh vẫn quyết tâm giúp cô thay đổi cuộc đời. Người đàn ông tuyệt vời ấy đã giúp Susan chuẩn bị tốt mọi thứ để cô không cảm thấy bỡ ngỡ và lạc lõng trong cuộc sống của chính mình.

Mỗi sáng, họ cùng nhau đi làm bằng xe buýt, Susan được ngồi cạnh Mark, đầu tựa vào vai anh tin cậy. Khi đã đưa Susan đến nơi, Mark đón taxi quay về sở làm của mình. Cuộc hành trình gian nan ấy cứ tiếp diễn như thế mỗi ngày. Mark thật sự không biết khi nào thì mọi chuyện sẽ suôn sẻ hơn, nhưng anh rất kiên nhẫn và tin vào Susan, tin vào một ngày mai tươi sáng.

Và rồi ngày ấy cũng đến, Susan quyết định sẽ đi làm một mình. Bản lĩnh trong cô vẫn còn đó, tính cách mạnh mẽ nơi cô đã được phục hồi. Cô muốn sống cuộc sống của chính mình, và hơn hết, cô muốn thực hiện những mong mỏi của Mark để đáp đền tình yêu bao la của anh.

Ngày đầu tiên phải tự mình làm tất cả, Susan không khỏi lo sợ. Nhưng khoảng thời gian cùng Mark đi làm trước kia đã giúp cô rất nhiều. Cô nhanh chóng thích nghi với cuộc sống mới mẻ ấy, hay đúng hơn là một cuộc chiến chống lại bóng đêm và nỗi sợ hãi.

Một ngày, hai ngày, rồi vài tuần trôi qua, mọi thứ gần như đã đi vào quỹ đạo. Tất cả đều rất tốt đẹp, Susan chưa bao giờ cảm thấy tự tin, thoải mái hơn thế. Cô đã tự mình làm được những điều tưởng chừng như không thể và điều đó mới tuyệt vời làm sao.

Một sáng nọ, Susan đón xe buýt đi làm như thường lệ. Ngay khi dò tìm được chiếc ghế trống, cô loáng thoáng nghe thấy tiếng người tài xế: “Cô này, tôi thật sự ganh tỵ với cô đấy nhé!”.

Susan không chắc liệu có phải người tài xế đang nói với mình hay không vì xét cho cùng, trên đời này có ai lại ganh tỵ với một phụ nữ mù lòa đang tranh đấu từng ngày chỉ để có đủ can đảm sống tiếp quãng đời còn lại? Không khỏi thắc mắc, Susan hỏi lại người tài xế: “Sao anh lại ganh tỵ với tôi?”.

Người tài xế trả lời: “Vì cô luôn được bảo vệ và chăm sóc cẩn thận mỗi ngày”.

Susan vẫn chưa hiểu: “Ý anh là sao?”.

Người tài xế tiếp tục: “Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai mặc quân phục lái xe theo, rồi đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. Anh ta nhìn theo đến khi cô qua đường an toàn, anh ấy tiếp tục quan sát đến khi bóng cô khuất hẳn sau cánh cửa công ty. Sau đó anh ấy trìu mến vẫy tay chào cô rồi mới lái xe đi. Cô quả thật là người may mắn”.

Susan khóc. Khóc vì hạnh phúc và sung sướng. Cô hiểu rằng cho dù giờ đây mình không thể nhìn thấy Mark, nhưng cô vẫn luôn có anh bên cạnh, vẫn luôn cảm nhận được tình yêu nồng nàn, tha thiết của anh. Đúng vậy, Susan là một phụ nữ may mắn.

Cô đã nhận được từ người chồng thương yêu của mình một món quà còn quý hơn ánh sáng của đôi mắt, món quà mà cô không cần phải nhìn thấy mới có thể tin: món quà của tình yêu có thể mang ánh sáng đến những nơi nhiều bóng tối nhất.

Minh Trâm dịch
Theo Someone to Watch over Me
Sách Điều Kỳ Diệu Của Tình Yêu 


Print

783 Views

TOP
Tắt quảng cáo (X)