Cuốn hút đến độ đã cầm lên là không muốn đặt xuống

by / Thứ Sáu, 15 Tháng Một 2016 / Published in CẢM NHẬN

Mình đọc sách thường có thói quen đọc một ít và để dành qua ngày khác đọc nhưng với Mật ngữ rừng xanh, đã cầm lên là không muốn đặt xuống. Mình đã đọc hết nó trong vòng 1 buổi chiều vì các tình tiết đan xen kịch tính vô cùng cuốn hút. Những mẫu chuyện nhỏ dần dần hé mở một bí mật lớn hơn, mỗi người một tính cách nhưng họ đều là những con người dũng cảm. Họ đã sống và chiến đấu cho tình yêu thiên nhiên. Những chuỗi ngày đó thật là đẹp.

Nhân vật mình thích nhất là cậu bé Jo, thông minh, nhanh trí và có kĩ năng sống. Có lẽ không phải ngẫu nhiên mà tác giả cho cậu bé là người nước ngoài. Bởi ở Việt Nam, với tình thương bao bọc trọn gói kiểu Á Đông thì một đứa trẻ Việt mà chuẩn bị đồ đi phượt là chuyện rất khó tin. Jo mang hình ảnh ước mơ của hầu hết trẻ em, đó là tìm tòi khám phá, dám nghĩ dám làm. Thực ngưỡng mộ Jo.

Susan cũng vậy, cô bé là hình ảnh của tuổi thơ, tuổi tin rằng thế giới cổ tích là có thực, tin rằng cái thiện luôn chiến thắng, và mộng mơ về một cuộc sống cổ tích. Nhưng cô bé không phải một người ở trên mây, cô bé cực kì bình tĩnh trong tình huống khẩn cấp, đó là điều mà không phải đứa trẻ nào cũng có được. Còn trẻ em Việt thời nay thì ngược lại, buộc phải từ bỏ những trò chơi, những mộng mơ tuổi nhỏ để vùi đầu vào sách vở cho một tương lai không định hướng hoặc bị định hướng…

Nhân vật ấn tượng và gợi nhiều liên tưởng nhất thì chính là Miên, cậu bé cứ như một chúa tể rừng xanh, cá tính mộc mạc thẳng thắn, khẳng khái và mạnh mẽ. Có lẽ môi trường sống ảnh hưởng rất nhiều đến con người, Miên từ nhỏ sống với rừng xanh, được người cha nuôi dưỡng tình yêu thiên nhiên từng ngày nên cậu lớn lên với tình yêu thiên nhiên như yêu chính gia đình, ước mơ và lí tưởng sống của cậu cũng hình thành từ đó. Cậu đã trở thành cậu bé của rừng xanh, như một phần vốn dĩ đã thuộc về rừng từ lâu.

Tự nhiên mình nghĩ nếu tất cả những đứa trẻ đều được gần gũi thiên nhiên từ nhỏ như Miên thì sẽ không có “thế lực bóng tối” nào có thể làm hại thiên nhiên được nữa. Hoặc nếu không gần thiên nhiên thì ít ra cũng được đọc những quyển sách về thiên nhiên như quyển sách này.

Còn Lâm, Lâm là một nhân vật gần gũi đặc biệt, ở Lâm có bóng dáng của chính mình và bạn bè, đó là một cậu bé được sự bảo bọc của gia đình khá kĩ, thế giới chỉ khép kín trong thành phố của mình, bàng quan hoặc có quan tâm nhưng chỉ ở mức người xem đối với các vấn đề xã hội. Lâm thông minh và mưu trí,có điều lúc ban đầu cậu lại bị thiếu một số kĩ năng, quá trình sống và chiến đầu cùng rừng đã giúp cậu từ từ từng bước trở nên hoàn thiện. Trí tưởng tượng của Lâm thì phải nói là cực phong phú, cái lúc Lâm tưởng Jo là CIA thực sự mình đã cười xém sặc nước (đang uống nước). Cảm giác của Lâm lúc ban đầu mình có thể hiểu được, đó là cảm giác khi mình đã vượt ra khỏi vùng tâm lí an toàn, cảm thấy sợ hãi. Lâm sợ rừng vì chưa bao giờ ở trong rừng, và cũng chưa từng có học thực tế hoặc trải nghiệm bao giờ.

Nếu từng tham quan rừng hay tiếp xúc có hướng dẫn có lẽ cậu sẽ bình tĩnh như Jo rồi.

Sự thay đổi của Lâm khiến mình đặc biệt chú ý, thật khâm phục khả năng thích nghi nhanh của cậu.
Tư tưởng của Lâm thay đổi từ việc bàng quan với tất cả, và sợ hãi cho đến khi yêu mến rừng, tức giận khi nhìn kẻ phá rừng và ra sức chiến đấu bảo vệ rừng thì có nét gì đó giống sự thay đổi trong suy nghĩ của mình trước và sau khi đọc cuốn sách. Trước đó mình cũng không quan tâm lắm về rừng, đôi khi vẫn nói chuyện về tình hình rừng hiện nay, nhưng kiểu nói giống như đang nói một chuyện không liên quan đến mình. Còn sau khi đọc xong cuốn sách thì khác, khi nói bỗng nhiên thấy sợ, khi nhìn mấy cái cây thì lại nhớ đến vụ chặt cây ở Hà Nội. Một cảm giác mà trước đó không có.

Thực tế là người lớn bây giờ họ biết không nên phá rừng, nhưng họ vẫn làm. Ít ai được như 3 ông bố trong truyện. Mà cách dạy con của mấy ông bố cũng rất hay, không có vụ cho roi cho vọt như thường thấy trong các gia đình. Họ như những người bạn của con vậy.

Những người ấy ai cũng có khả năng hiểu ngôn ngữ của động vật. Có phải là tình yêu thiên nhiên là nguồn gốc của khả năng đó không nhỉ. Vì yêu đại ngàn mới hiểu được tiếng gọi của đại ngàn. Tình yêu đó được những người cha truyền cho con, nên khả năng hiểu ngôn ngữ cũng di truyền theo chăng? Hay là vốn dĩ mỗi con người đã là một phần của đại ngàn, con người vốn dĩ đã có khả năng hiểu tiếng nói của muôn loài, chỉ có điều con người cố tình quên đi, con người mất đi tình yêu thiên nhiên vì những lợi ích trước mắt nên họ cũng mất đi khả năng hiểu mật ngữ rừng xanh. Chỉ còn một số ít những người như ba người cha, như Jo, như Miên, Lâm, Susan, họ là những người đặc biệt, không chạy theo lợi ích trước mắt, tình yêu của họ là xúc tác kích hoạt khả năng vốn có của con người từ ngàn xưa?

Kết thúc của câu chuyện cứ như là mơ, nhưng mình thích cái kết đó, cổ tích là ước mơ cũng là hy vọng. Cái kết đó sẽ là hiện thực trong tương lai không xa. Nói như mấy diễn giả hay nói về thành công là: “Cứ tin rồi sẽ thấy”.

Tưởng tượng một ngày nọ được lên khu rừng bí ẩn đó này, sẽ gặp được những cậu bé rừng xanh của hiện thực, được gặp chàng voi cụt đuôi, gặp cả được đức vua và hoàng tử báo hoa mai nữa, sẽ thử nhìn vào mắt và nói tôi là bạn của các bạn. À còn được bay với đại bàng nữa. Sẽ rất thú vị đây…

– Bạn đọc Như Quỳnh

536 Views

TOP
Tắt quảng cáo (X)